Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

Khi tình yêu biến thành lòng thù hận


Khi tình yêu biến thành lòng thù hận
(Truly.com.vn) Đúng là cuộc sống không giống với cuộc đời, và những giọt nước mắt lại rơi… Tôi năm nay 19 tuổi, cái tuổi với một người con trai có lẽ còn trẻ để quyết định cuộc đời mình, nhất là khi tôi đang không biết mình phải làm gì bây giờ. Xem ảnh tại đây.
Những năm học cấp I, cấp II tôi là đứa trẻ ngoan, học giỏi. Nhưng khi lên cấp III, tôi quậy phá, nghịch ngợm nhất lớp. Đã không biết bao nhiêu lần tôi đánh nhau, trốn tiết, cắm xe chơi bi-a mỗi ngày. Đã không biết bao nhiêu lần bố mẹ phải theo dõi tôi những lúc tôi đến lớp. Tôi qua được kỳ thi tốt nghiệp là hạnh phúc lớn lao của bố mẹ.
Thi xong, bố tôi tính cho tôi đi học tiện, rồi về nhà mở cửa hàng làm với bố, tôi lên thành phố học theo sự sắp xếp của ông. Nhưng được một thời gian, tôi quyết định về nhà xin đi miền Nam. Tôi muốn có khoảng không của riêng mình, tôi xin bố mẹ cho đi 1 năm, chỉ 1 năm là của tôi. Tôi ra đi trong sự ngăn cản của mọi người, trong tiếng khóc của mẹ. Nhưng tôi vẫn quyết định.
Chân ướt chân ráo vào Bình Dương, nhà có người quen, nhưng tôi đã không đến. Tôi nộp hồ sơ vào công ty Sóng Thần, thuê nhà trọ và đi làm. Chính tại đây, cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác. Và cái giá tôi phải trả là quá lớn…
Đi làm, tôi vẫn dành dụm tiền gửi về nhà cho bố mẹ. Bố mẹ tôi rất vui vì tôi đã biết nghĩ hơn, trưởng thành hơn.
Sống tại khu tập thể, tôi gặp và quen Hạ, hơn tôi 1 tuổi. Hạ quê Thanh Hóa, còn tôi ở Ninh Bình. Mới đầu, tôi cũng chỉ tán chơi chơi, không ngờ em đổ thật. Sau bốn ngày làm quen, em tình nguyện giặt quần áo, nấu cơm cho tôi, quan tâm tôi từ bữa ăn giấc ngủ. Và chuyện gì đến cũng đến. Tôi vào đời… Hạ nói trước đây em có yêu một người, nhưng không hợp nên chia tay. Và giờ Hạ yêu tôi. Nói thật, lúc đó tôi cũng yêu em. Vì tôi nghĩ em rất tốt, luôn lo lắng cho tôi…
Được một thời gian, em hay dò xét tôi nhắn tin và gọi điện cho ai, làm gì, sao về muộn. Tôi nói tôi làm thêm, nhưng em không tin. Trở về nhà sau một ngày làm mệt mỏi, những tưởng em đón tôi với nụ cười như trước. Nhưng thay vào đó là sự chất vấn, lấy điện thoại kiểm tra xem tôi có liên lạc với ai không. Những lúc vậy, tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi và chán chường.
Hạ lấy tất cả danh bạ của những người bạn tôi và nhắn tin với họ, nói mình là bạn gái tôi. Hạ còn chủ động gọi điện về nhà cho bố mẹ tôi, nói “Hai bác đừng lo, trong này cháu sẽ chăm sóc Minh”. Tôi thật sự quá bất ngờ về Hạ. Và tôi muốn chia tay.
Khi tôi nói “Mình dừng lại em nhé, anh muốn chúng ta suy nghĩ kỹ trước khi đi xa hơn”, Hạ đã đay nghiến tôi thế này thế nọ, lấy đi đời con gái của cô ấy mà giờ phủi tay vậy sao? Tôi mệt mỏi bỏ đi, mặc cho Hạ chì chiết. Buổi tối, khi về phòng, cô ấy vẫn ngồi ở phòng tôi. Tôi bỏ đi ngủ, còn cô ấy khóc lóc, rồi van xin đừng bỏ cô ấy. Tôi chỉ biết nói: “Chúng ta không hợp nhau đâu em”. Cô ấy đã cầm dao vào nhà vệ sinh, dọa cắt tay tự tử, may là tôi giằng ra kịp. Tôi bất chợt thấy sợ. Không đành lòng, tôi và Hạ lại tiếp tục yêu nhau.
Chúng tôi yêu nhau và thường xuyên cãi nhau, tôi cũng thường xuyên chứng kiến cảnh Hạ cầm dao dọa chết như vậy. Từ lâu tôi đã không có thói quen cầm điện thoại, vì điện thoại của tôi, em đã kiểm soát mất rồi. Bố mẹ tôi hay gọi vào xem tôi sống ra sao, em nhấc máy và nghe, rồi mới cho tôi nói chuyện.
Tình yêu, tôi cứ nghĩ nó lãng mạn và đẹp lắm. Vậy mà tình yêu với tôi nó mệt mỏi, căng thẳng và tù túng. Đã bao nhiêu lần tôi muốn thoát ra khỏi mối quan hệ này, nhưng Hạ cứ dọa này, dọa nọ. Có một lần cãi nhau, bực quá, tôi đã tát cô ấy một cái. Cô ấy trừng mắt nhìn tôi và gọi tôi bằng “Mày…” Tôi không tin vào tai mình. Sáng hôm sau, cô ấy không đi làm và mượn điện thoại của tôi. Trở về phòng, cô ấy thông báo mình có bầu. Tôi sững sờ khi nghe tin và tôi chết trân khi biết tôi là người biết tin cuối cùng. Bố mẹ hai bên, bạn bè, ai cô ấy cũng nói hết rồi. Tôi hỏi: “Tại sao chuyện này em không nói cho anh trước?” thì cô ấy trả lời “Anh để điện thoại ở nhà, làm sao em nói được”. Mẹ tôi khi biết chuyện đã không chịu cú sốc mà phải nhập viện.
Tôi đưa Hạ đi khám thai, cái thai được 4 tuần tuổi. Em nói hai đứa nghỉ làm và đi về quê em trước. Lúc đó, tôi thật sự hoang mang và lo lắng, tôi đã có ý nghĩ muốn bỏ đứa bé. Em chửi tôi là thằng hèn. Hai chúng tôi ra bến xe. Khi ấy, nếu muốn trốn bỏ trách nhiệm, tôi đã nhảy lên một cái xe khác và đi. Nhưng tôi đã không làm vậy. Tôi đưa em về quê em, và nhận toàn bộ trách nhiệm. Bố mẹ em và em gọi cả công an xã đến nhà giải quyết. Em đòi ra nhà tôi. Trước sự gay gắt của bố mẹ em, tôi đồng ý.
Bố mẹ tôi cũng biết chuyện từ khi em báo tin, nên cũng chuẩn bị sẵn tâm lý đón tiếp. Về nhà, gia đình ngồi lại nói chuyện, hỏi hai đứa tính thế nào? Em nói: “Thì bây giờ phải cưới thôi chứ biết làm thế nào”. Bố mẹ tôi đã bất ngờ trước cách nói của em. Em ở lại nhà tôi 2 ngày, sau đó đòi về quê. Tôi đưa em ra bến xe, và em quẳng cho tôi một câu trước khi về “Anh cứ chờ đấy mà xem”…
Những ngày Hạ mang bầu, hầu như ngày nào em cũng nhắn tin đay nghiến, chì chiết tôi, nói tôi cùng bố mẹ sẽ bị thế này thế kia, sẽ gặp phải quả báo. Rồi còn nói khi nào trong nhà tôi có người chết nhớ báo với cô ấy để cô ấy đem con ra xem. Cô ấy còn đe dọa tôi đủ kiểu, sẽ phá không cho tôi hạnh phúc, phá bố mẹ tôi đến già. Thật sự tôi rất chán chường và mệt mỏi… Tôi phải làm sao đây? Xin hãy cho tôi một lời khuyên…
 “www.Truly.com.vn là nơi chia sẻ kiến thức, kinh nghiệm, kỹ năng sống về tất cả các vấn đề nóng hổi đang được quan tâm xoay quanh chủ đề phụ nữ và cuộc sống hiện đại. Nếu bạn có bất kỳ câu hỏi nào về những chủ đề này hãy liên hệ với Truly. Bản quyền bài viết thuộc về www.truly.com.vn tác giả cho phép toàn quyền sao chép và phát tán trên mạng với điều kiện không được thay đổi nội dung và phải ghi rõ nguồn bài viết từ www.truly.com.vn”.
(Theo HPGĐ)

Các tin liên quan:
Xu hướng thời trang Việt Nam và thế giới

Tin tức thời trang trong nước và quốc tế

Tư vấn ăn mặc, tạo phong cách cho nàng công sở

Làm đẹp, tư vấn làm đẹp với các công thức từ thiên nhiên

Đề tài về gia đình và xây dựng một gia đình hạnh phúc

Và còn rất nhiều tin hấp dẫn khác mời bạn truy cập www.truly.com.vn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét